|
  |
|
Từ
thế gà chọi này, Nguyễn Lữ đã sáng tạo ra Hùng
Kê Quyền (ảnh: Văn Lưu) |
Cuối
tháng 9 năm 2004, trong đoàn võ thuật cổ truyền Việt Nam
tham dự Liên hoan võ thuật truyền thống thế giới tại
Chungju (Hàn Quốc), lão võ sư 77 tuổi Ngô Bông (Quảng
Ngãi) đã biểu diễn 3 bài quyền cổ của võ cổ truyền Việt
Nam, gồm: Hùng Kê Quyền, Lưỡng Kinh Hương và Đại Đao.
Bài biểu diễn Hùng Kê Quyền của lão võ sư Ngô Bông đã
tạo được tiếng vang lớn tại Liên hoan (với sự tham dự
của hơn 70 môn phái võ thuật trên khắp thế giới). Tương
truyền, Hùng Kê Quyền là do ông Nguyễn Lữ (1754 -? ),
qua nghiên cứu các thế gà đá (chọi) nhau, đã sáng tạo
ra. Nhân dịp năm Gà, xin kể lại vài chuyện góp nhặt về
Nguyễn Lữ và Hùng Kê Quyền.
Nguyễn Lữ
là em thứ ba sau Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ. Lớn lên theo
hai anh xuống Bằng Châu (An Nhơn) thụ giáo ông Đinh
Chảng hai năm rồi lên An Thái, theo học văn lẫn võ cùng
thầy Trương Văn Hiến. Theo Võ nhân Bình Định của
Quách Tấn - Quách Giao, "Nguyễn Lữ vốn người mảnh khảnh,
tánh nết hiền hòa, ưa thanh tịnh. Khác với hai anh, ông
học văn nhiều hơn học võ.
Tuy nhiên, ông cũng đã học hết các môn võ và
chuyên về môn miên quyền... Nguyễn Lữ đã được thầy Hiến
chân truyền cho môn miên quyền." Có lẽ vì thể trạng và
khí chất như vậy, Nguyễn Lữ đã nghiền ngẫm và sáng tạo
ra Hùng Kê Quyền, một bài võ phù hợp với mình cũng như
phù hợp với thân hình bé nhỏ của người Việt.
|
  |
|
Thế
Xuyên hầu độc tiễn
trong Hùng Kê Quyền do lão võ sư Ngô Bông biểu
diễn (ảnh: Công Tâm) |
Theo yêu
cầu của cuộc khởi nghĩa Tây Sơn lúc bấy giờ, làm sao chỉ
trong một thời gian ngắn, phải huấn luyện cho các nghĩa
quân Tây Sơn tinh thông võ nghệ (muốn tinh thông võ Tàu,
ít ra cũng phải mất 10 năm rèn luyện) theo phương châm :
Yếu có thể đánh mạnh/ Thấp có thể đánh cao/
Nhỏ có thể đánh lớn/ Ít có thể đánh nhiều.
Và yêu cầu bức thiết đó đã khiến Nguyễn Lữ không thể
thờ ơ. Qua nghiên cứu các thế gà đá nhau, ông đã áp dụng
vào võ thuật, từ đó rút ra lối võ dùng yếu thắng mạnh,
dùng mềm thắng cứng. Ông cũng nghiên cứu các thế đá ào
ạt tấn công của con gà lớn với cái thế chống đỡ của con
gà nhỏ thường chui luồn, xỏ vỉa, để rồi tạo ra các thế
lặn hụp, tránh né, đến phản công.
Cuối cùng, ông đã chắt lọc, sáng tạo ra bài quyền mang
tên Hùng Kê Quyền. Cùng thời gian này, Nguyễn Huệ đã
sáng tạo ra bài Nghiêm Thương còn nữ tướng Bùi
Thị Xuân thì sáng tạo bài Song Phượng Kiếm.
Ngay sau khi ra đời, Hùng Kê Quyền lập tức được các
nghĩa quân Tây Sơn tập luyện và ứng dụng rộng rãi bởi
tính hiệu quả của nó. Có thể nói, trong những chiến công
oanh liệt của quân Tây Sơn, có phần đóng góp của Hùng Kê
Quyền.
Tương truyền, một võ sư Thiếu Lâm muốn khảo chứng
uy lực của Hùng Kê Quyền đã đến khích bác : Đến như hổ
báo kia đã hùng được chưa mà kê đã dám xưng hùng. Khi ấy
Nguyễn Nhạc vốn đang chiêu hiền đãi sĩ, trong nhà có
|

|
|
Một
thế của Hùng Kê Quyền do một VĐV đội tuyển võ cổ
truyền Bình Định biểu diễn.
(ảnh: Công Tâm) |
rất nhiều
hào kiệt tứ phương, ông không muốn mất hòa khí đang gầy
dựng nên bảo em (Nguyễn Lữ) cố ý tránh né nhưng vị võ sư
kia vẫn cứ muốn so tài. Cực chẳng đã, cuối cùng Lữ đành
nhận lời giao đấu.
Vào trận, trường quyền của vị võ sư kia như giông như
bão liên tục phủ xuống nhưng Nguyễn Lữ vẫn cứ ung dung
xuyên qua xuyên lại như chú gà con lanh lẹn trước một
con gà lớn hung dữ nhưng chậm chạp.
Suốt một canh giờ, quyền của vị võ sư kia vẫn
không hề đụng được vào áo của Nguyễn Lữ. Và trong khoảnh
khắc khi đối thủ lộ sơ hở, Nguyễn Lữ đã phản công và chỉ
với một chiêu duy nhất, ông đã làm cho đối phương bị
"nốc ao". Kẻ thách đấu lúc đó mới tâm phục khẩu phục.
Theo sách
cũ, tháng 7 năm Đinh Mùi (1787), sau khi thành Gia Định
thất thủ về tay Nguyễn Ánh, Đông Định vương Nguyễn Lữ
xuống thuyền chạy về Quy Nhơn, chịu tội cùng anh, rồi
lên ngựa trở về Kiên Mỹ thăm lại cố hương. Sau đó 2 anh
em chia tay nhau, Nguyễn Nhạc tiếp tục chí lớn của mình,
còn Nguyễn Lữ mây ngàn hạc nội, không còn ai biết rõ ông
ở đâu. Dù vậy, bài võ Hùng Kê Quyền vẫn truyền lại đến
hôm nay và trở thành một tài sản văn hóa quý báu không
chỉ của riêng Bình Định.
|