|
Khoảng năm 1766, thời Định Vương Nguyễn Phúc Thuần, có tên tham quan
về hưu, đến chiếm giữ một vùng làng mạc trù phú ở phía đông bắc núi
Chớp Vàng. Tên cường hào này có cuộc sống rất ô trọc, tàn ác, việc
đầu tiên lão làm tại vùng đất vừa chiếm cứ là một nhà giam, một máy
chém và tự đặt ra luật lệ, buộc người dân trong vùng trở thành nông
nô cho lão.
Năm 1771, nhà Tây Sơn khởi nghĩa ở vùng Thượng đạo và Hạ đạo, lão
cường hào khiếp sợ, co mình trong lớp vỏ một kẻ lương thiện, để qua
mắt quan quân, song không vì thế mà lão giảm bớt những thú vui ô
trọc. Nhiều người dân lương thiện và gái đẹp
tiếp tục mất tích.
Mãi đến năm Kỷ Dậu (1789), sau khi Hoàng đế Quang Trung thắng trận
Đống Đa mới có thì giờ lo cải tổ việc cai trị trong nước. Khoảng
thời gian năm 1799, quan tiền quân họ Võ có dịp trở lại thăm quê nhà
ở Tây Sơn Hạ đạo.
Lúc quan tiền quân tiếp khách tại nhà riêng, nhiều bô lão trong làng
đến thăm hỏi và tường thuật những điều mắt thấy tai nghe, xưa nay
vẫn còn uẩn khúc quanh vùng. Quan tiền quân cho mọi người lui ra
hết, chỉ lưu lại một người lớn tuổi nhất. Quan tiền quân hỏi người
ấy :
- Ông có biết bọn thủ hạ
đắc lực của tên cường hào đó có bao nhiêu người không?
- Bẩm quan, điều này rất
hệ trọng, vì thế xưa nay chẳng ai dám nói ra. Thực tế thủ hạ của
cường hào toàn một lũ cướp giật, gồm bốn mươi tên, trong đó có ba
tên cầm đầu võ nghệ kinh khiếp khắp vùng chẳng ai dám đối địch.
Quan tiền quân mỉm cười
:
- Các việc
khác ta tin lời ông. Riêng không việc ai chống cự nổi ba tên súc
sinh ấy ta không tin. Ông suy nghĩ tiếp đi, xem vùng Tây Sơn Hạ đạo
này còn thanh niên giỏi võ nào có khả năng đánh được bọn đó không ?
Quan tiền quân họ Võ cho ông lão ra về và cho người gọi Trần Sào
đến. Trần Sào đứng trước mặt quan chỉ cung tay xá, và vòng tay hầu
một bên, chứ không quỳ. Quan tiền quân thấy Trần Sào vai hùm, lưng
gấu, trán rộng, mặt vuông, sóng mũi ngay thẳng, biết là người trung
chính, có ý khen thầm nhưng cũng gạn hỏi :
- Tại sao người tên Sào?
- Bẩm quan, vì tôi họ
Trần, thường sử dụng cây roi dài hai mươi mốt thước mộc, như cây sào
để luyện tập. Vì vậy người trong vùng gọi tôi là Trần Sào.
- Tốt lắm! Vậy ngươi
luyện võ giỏi hay roi?
- Tôi chỉ tập trung cách
đánh thắng địch thủ chứ không chú ý đến quyền hay roi.
Quan tiền quân cười đáp:
- Ta không tin lời nói
của ngươi. Ở Hóc Bộm phía đông vùng Chớp Vàng chỉ có ba tên giặc cỏ,
người không dám đụng đến, nói chi đến việc thắng bại.
Trần Sào vẫn bình thản
trả lời:
- Bẩm quan, đấu pháp
phải từ nhiều mặt. Hội đủ điều kiện đánh sẽ thắng. Chưa đủ điều
kiện, chẳng những chỉ hại thân danh mà còn làm hại đến nhiều người.
Hôm nay nếu quan của triều đình ra lệnh cho tôi giết cướp mà tôi
không tuân mới cho là tôi nói sai.
Quan tiền quân gật đầu
khen:
- Được lắm! Ta ra lệnh
nội trong ba hôm, ngươi phải cắt đầu ba tên cướp bỏ trên núi, dìm
thân bọn chúng xuống vực sâu cho ta.
Buổi chiều ngày thứ ba, Trần Sào cầm rựa quéo cán dài, một mình đi
vòng qua phía tây núi Chớp Vàng, đến chờ ở trên bờ một vực nước sâu.
Đến lúc chạng vạng tối, ba tên cướp xuất hiện, từ thung lũng Đồng
Sim đi ra. Trần Sào chống cán rựa quéo xuống đường nạt :
-
Đứng lại !
Ba tên cướp dừng ngựa,
tên đầu sỏ cười nhạt hỏi:
-
Thằng Sào, mày dám chặn đứng bọn tao à?
Hai tên em út gã cướp chẳng cần nói năng, nhảy càn xuống ngựa, quơ
đoản đao đánh ngay. Trần Sào hoa cây rựa quéo dài cán gạt béng vũ
khí của bọn cướp ra hai bên. Hai tên cướp thấy mở miếng võ đầu không
thành công, đều thay đổi cách đánh, kẻ trước người sau, tập kích
Trần Sào liên tục.
Trần Sào bỗng trầm giọng
quát:
- Còn
một đứa nữa mau xuống ngựa. Cả ba đứa bay cứ dốc hết sức đi, hôm nay
ta không tha mạng cho đâu.
Tên đầu sỏ nghe nói, nổi giận phóng ngay xuống ngựa, múa cây đại đao
vùn vụt, áp đánh cùng đồng bọn. Trần Sào đã thấy ba tên cướp rời
khỏi ngựa, lập tức co ngón tay búng ba viên sỏi vào mắt của ba con
ngựa làm cả ba hoảng kinh hí vang, cuốn vó bỏ chạy mất. Ngay lúc ấy,
lưỡi rựa quéo của Trần Sào như một loại binh khí quái dị luôn bao
phủ ba tên cướp và lần lượt giật rơi hết vũ khí tên tay chúng. Hai
bên đánh nhau chưa đầy một khắc, ba tên cướp tay chân luống cuống bị
Trần Sào chém rơi đầu xuống đất.
Hôm sau trưởng làng nhận được trát quan huyện, đòi phải bắt nộp kẻ
gây án mạng trong làng. Trưởng làng, họ Văn, biết quan tiền quân họ
Võ là người cầm đầu vụ án mạng này, nên không dám bắt Trần Sào.
Trưởng làng bị quan huyện thúc ép quy trách nhiệm đã để án mạng xẩy
ra trong làng và bắt giam vào ngục kín.
Giữa lúc cả gia đình họ Văn đang hoang mang sợ hãi, quan tiền quân
họ Võ cho đòi em trai của trưởng làng họ Văn lại nói:
- Nghe đồn
ngươi văn hay chữ tốt, vậy cứ vâng lời ta làm tờ trình quan để cứu
mạng cho anh ngươi.
Em
trai họ Văn vâng mệnh, đem giấy bút đặt trước quan tiền, quan chuẩn
bị ba tờ. Quan tiền quân đọc: "À... ba tên bị giết chết là ba quân
giặc cướp, không phải dân lương thiện, quan huyện muốn bắt tội người
giết chúng, cứ lên núi có ba thủ cấp bọn cướp bắt tội sơn lâm, lội
xuống vực sâu, chỗ có thân chúng bắt tội hà bá…".
Quan
huyện xem tờ trình nổi giận quát mắng, nhưng khi nghe tên lính dân
tờ trình nói nhỏ mấy câu, quan huyện thất kinh, lập tức hạ lịnh mở
ngục kín thả ngay trưởng làng họ Văn ra. Cũng vừa lúc ấy, quan tiền
quân họ Võ đã đến huyện đường nạt ngay quan huyện :
- Người làm
quan huyện hưởng bổng lộc triều đình, chẳng lo tiêu trừ bọn giặc
cướp ở địa phương. Lại còn xử án hầm hồ, bắt giam người trái phép.
Nếu không mau khai báo điều ẩn khuất, ta không dung tha cho đâu.
Quan
huyện biết không thể giấu được đành thú nhận có nhận vàng đút lót
của tên cường hào. Quan tiền quân sai lính lột hết áo mão quan huyện
và giam chung với lão cường hào vào ngục kín. Sau đó quan tiền quân
tịch biên tài sản, ruộng đất của tên tham quan, và lão cường hào
chia điều cho dân quanh vùng. Trưởng làng họ Văn được lên thay quan
huyện.
Một hôm, quan tiền quân họ Võ gọi Trần Sào đến nói :
- Người cũng có chút ít
tài cán, dũng khí, sao không đến kinh đô ứng thí?
- Bẩm quan, lâu nay tôi
chưa gặp được quý nhân, dẫu có đến kinh đô ứng thí, cũng chưa chắc
đã thành công.
- Ta không muốn tiến cử
những kẻ bất tài. Nếu người ra trường thi Huế làm nên việc, ta sẽ
nói giúp cho vài câu.
Ngày
sau, Trần Sào sắm sửa khăn gói đi kinh đô, quan tiền quân họ Võ gọi
đến dặn riêng :
- Quan giám khảo trường
thi rất giỏi về phép đánh roi, ngươi phải tự lượng sức để khỏi hổ
danh là võ sinh Bình Định.
Trần Sào nghe xong vẫn im lặng. Lúc ra đến kinh đô, vào trường thi
các môn múa côn, quyền, nhấc kẽm, bắn cung, nhảy ngựa, Trần Sào đều
được vượt qua các thí sinh một cách dễ dàng. Đến khi thi giao đấu
với các thí sinh, đường nét côn, quyền, đao, kiếm của Trần Sào làm
quan giám khảo chú ý. Cuối cùng quan giám khảo trường thi bước ra
đấu trường nói với Trần Sào :
- Ngươi thường ngày giỏi
về quyền hay roi?
- Bẩm quan, võ kinh có
câu : " Xuất kỳ bất ý, công kỳ vô bị ", phép đánh nhau không thể nói
trước giỏi về môn gì, chỉ lúc lâm trận mới phân cao thấp được.
Quan giám khảo nghe Trần
Sào đối đáp hợp lý nên cũng có ý mến tài nói :
- Ta muốn thử đấu roi
với ngươi. Nếu ngươi đụng được vào vạt áo dài của ta, kể như ngươi
đã thắng.
Trần Sào cung tay vái
dài một cái nói :
- Cuối hiệp đấu thứ hai,
xin quan lớn lưu ý giữ phía sau.
Hai người lui lại, đồng sử dụng roi dài hai mươi mốt thước mộc để
giao đấu. Đầu của cả hai đối thủ bỗng xoay vù vù và đâm vào nhau
liên tục. Nhưng cả hai người vẫn giữ được tư thế đứng yên tại chỗ.
Sang hiệp hai, thân rồi hai bên xoắn tròn vào nhau, nghe vang từng
tiếng chát chúa. Được một lúc, cây roi dài trong tay quan giám khảo
bỗng bị bay vút ra xa. Quan giám khảo vội lạng mình sang bên tránh,
lập tức vạt áo dài phía sau bị đầu roi của Trần Sào cắt đứt lìa, rơi
xuống đất. Trần Sào cung tay xá dài nói :
- Tôi sơ ý thất lễ xin
quan lớn tha cho!
Quan giám khảo vui vẻ
nói với quan tiền quân họ Võ :
- Lời ngài tiền quân
không sai. Roi, quyền ở đất Bình Định xưa nay quả
"danh bất hư
truyền".
. Theo
Văn hóa Bình Định |