Sách võ từ một ngôi chùa
Hè năm 1987, hai con
người say mê võ thuật là võ sư Ðỗ Hóa ( ở Hà Nội, hiện là
phó
tổng biên tập báo Thể thao ngày nay)
và võ sư Kim Dũng (ở Bình Ðịnh, đã quá cố) đến chùa Quang Hoa
(An Nhơn, Bình Ðịnh) để đàm đạo võ thuật với thượng tọa Thích
Bửu Thắng; một nhân vật giỏi võ có tiếng ở Quy Nhơn. ở cuộc gặp
này có cả thượng tọa Thích Hạnh Hòa trụ trì chùa Long Phước. Hôm
đó, xách tráp theo hầu thầy Hạnh Hòa có một nhà sư trẻ mới 20
tuổi là Thích Vạn Thanh. Nghe các thầy bàn luận chuyện võ công,
Vạn Thanh thích chí ghé tai thầy mình nói nhỏ: " Bữa nào sư phụ
mời các thầy về chùa mình xem con múa võ ! ". Thầy Hạnh Hòa trợn
mắt: "Con biết gì mà dám múa rìu qua mắt thợ? ". Vạn Thanh
đáp: " Thầy cứ tin con đi ".
Dù chưa bao giờ thấy đệ tử cầm đến đao kiếm nhưng
thầy Hạnh Hòa tin vào người đệ tử củ mỉ cù mì của mình. Thế là
ông mở hội võ lâm mời bạn bè khắp nơi tụ về chùa Long Phước. Hôm
ấy, anh hùng hào kiệt chốn võ lâm đều trợn tròn mắt khi chứng
kiến nhà sư trẻ Vạn Thanh nhuần nhuyễn khiển các món binh khí
như thương, đao, kiếm...
Trong con mắt của
các võ sư, điều làm họ bất ngờ chính là những đường nét khác lạ
trong những bài biểu diễn của Vạn Thanh. Hỏi tới xuất xứ thì nhà
sư trẻ chỉ cười. Ðợi các vị khách ra về, lúc ấy Vạn Thanh mới
thưa thật với thầy Hạnh Hòa rằng: ngay từ lúc 16 tuổi đã được
thượng tọa Thích Tịnh Quang, trụ trì chùa Lộc Sơn (xã Nhơn Thọ,
huyện An Nhơn, Bình Ðịnh), truyền dạy võ nghệ. Ngay cả khi được
gửi đến chùa Long Phước ở và học đạo giáo, anh vẫn kiếm cớ đi về
thăm nhà nhưng kỳ thật là đến chùa Lộc Sơn (cách Quy Nhơn gần 40
km, theo hướng đi Pleiku ) học võ. Vừa nói Vạn Thanh vừa trình
cho thầy xem cuốn vở học trò chi chít chữ Hán gồm những bài đao,
thương... mà mình ghi lại từ những lần học khẩu quyết mà sư phụ
truyền dạy.
- Và đó chính là
Lục tướng tằng vương phổ minh
binh thư chiêu pháp
mà giới làng võ
đồn đại !
Vài ngày sau cái
hôm biểu diễn ấy, hai võ sư Ðỗ Hóa và Kim Dũng quay lại chùa
Long Phước. Cả hai thông báo rằng đã thuyết phục được ông Lê
Thì, giám đốc Sở TDTT Bình Ðịnh lúc ấy, cho phép mở CLB võ thuật
ở chùa Long Phước. Và đó là ngôi chùa đầu tiên ở Việt Nam mở lò
võ.
Từ lò võ chùa Long Phước đã lần lượt
xuất hiện hầu hết các võ sĩ cho đội tuyển
võ cổ truyền Bình Ðịnh
với những tên tuổi thành danh tại các giải vô địch quốc gia như
Nguyễn Ðức Thắng với bài U linh thương (thời Lý), Nguyễn
Văn Cảnh với bài Tru hồn kiếm (thời Lý), Võ Văn Tính với
bài Chấn lôi âm tiên (thời Hậu Lê), Trần Duy Linh với bài
Lôi long đao (thời Trần)...


Nguyễn
Ðông Hải trên võ đường.
Hạ sơn
Thầy
Vạn Thanh tên thật là Nguyễn Ðông Hải, còn rất trẻ, chỉ mới 35
tuổi, sinh ở xã Nhơn Hòa, huyện An Nhơn, Bình Ðịnh. Năm 12 tuổi,
Ðông Hải đã xuất gia vào chốn cửa thiền. Sư phụ Tịnh Quang lúc
ấy chỉ nhận vỏn vẹn hai đệ tử, một là Vạn Lạc hiện trụ trì chùa
Lộc Sơn, và người thứ hai là Vạn Thanh.
Sau bốn năm chuyên tâm học
kinh kệ, một đêm nọ Vạn Thanh được sư phụ gọi riêng ra và bảo:
"Thầy thấy con có tư chất, tính tình điềm đạm, có thể học võ
được. Nhưng điều quan trọng là con có thích học không?". Vạn
Thanh đáp: "Ðược thầy thương, truyền dạy con rất thích ạ". Thế
là lúc nửa đêm, khi gà gáy, một thầy một trò huỳnh huỵch luyện
thập bát ban. Xen giữa những buổi thị phạm là những bài học khẩu
quyết bằng tiếng Hán cổ, là những lần thầy cầm tay trò tô theo
từng nét bút những chữ Hán loằng ngoằng, là những câu chuyện kể
về lai lịch của Lục tướng tằng vương... lẫn xuất xứ của
môn phái Long hổ không hồng.
Vào thời Hậu Lê, ở kinh thành
Thăng Long có một nhà sư rất giỏi võ nghệ. Ông đã bỏ công suốt
một đời để lặn lội sưu tầm góp nhặt binh thư võ thuật của các
bậc danh tướng. Với sở học của mình cộng với những gì sưu tầm
được, ông soạn ra pho bí kíp "Lục tướng tằng vương phổ minh
binh thư chiêu pháp" (tạm dịch nghĩa là: Sao chép binh thư
võ thuật của những vị tướng qua nhiều đời khác nhau).
Hoàn tất
pho sách, sợ bị thất truyền, ông lập ra môn phái
" Long hổ không
hồng " : long và hổ tượng trưng cho "uy" và "mãnh"; không hồng là
bao la như ánh mặt trời. Theo môn quy của Long hổ không hồng,
mỗi đời chỉ nhận và truyền dạy cho một đệ tử, và tên hiệu của
những người trong môn phái đều phải bắt đầu bằng chữ "Hư". Nhà
sư sáng lập Long hổ không hồng có tên hiệu là Hư Minh.
Chiến tranh loạn lạc thời
Trịnh-Nguyễn phân tranh khiến đệ tử các đời của Long hổ không
hồng đi dần xuống phía Nam, và đến thời nhà Tây Sơn thì đã
truyền được đến đời thứ tám cho Nguyễn Trung. Như với tên hiệu
Hư Linh ẩn. Sau khi Gia Long lên ngôi, bộ Lục tướng tằng
vương... bị hủy diệt như số phận chung của những pho sách võ
khác của đất Bình Ðịnh. Và kể từ đây nó chỉ được truyền lại qua
trí nhớ của các đời đệ tử Long hổ không hồng. Tính đến thượng
tọa Thích Tịnh Quang là đời thứ 12 với tên hiệu Hư Linh Thông
(đã mất năm 1990), và truyền nhân thứ 13 chính là Vạn Thanh - Hư
Linh Tử.
Dù chỉ được truyền lại theo
khẩu quyết, nhưng "Lục tướng tằng vương..." cũng được Hư
Linh Tử ghi lại gần 150 bài. Tuy nhiên, để nắm được hết lẽ huyền
diệu của pho bí kíp này, anh biết cái mình còn thiếu: vốn chữ
Hán cổ còn yếu, sở học về triết lý phương Ðông còn non. Thế là
năm 26 tuổi, Hư Linh Tử một mình một tay nải vào Sài Gòn tìm học
ở khoa Ðông - Nam Á các trường đại học sư phạm, tổng hợp.
Sau hơn bốn năm đèn sách Hư
Linh Tử đã dần dần lĩnh hội được " Lục tướng tằng vương...".
Giờ đây, anh cũng mới thấu hiểu mỗi bài võ trong " Lục tướng
tằng vương..." đều có hai mục đích: chiến đấu và rèn sức
khỏe.
Năm
1997 tròn 30 tuổi, Vạn Thanh - Hư Linh Tử hết duyên với cửa
Phật. Anh hạ sơn và từ đây trở thành võ sư Nguyễn Ðông Hải - Hư
Linh Tử. Cuối năm 1999, Ðông Hải - Hư Linh Tử về làm huấn luyện
viên trưởng đội tuyển võ cổ truyền của Sở Thể dục thể thao Bình
Ðịnh. Bao nhiêu sở học nắm được từ " Lục tướng tằng vương..."
anh dốc hết cho các học trò, đem lại rất nhiều huy chương vàng
quốc gia.
Huy Thọ
Nguồn Gốc
| Sáng Lập
|
Chương Trình HL
| HLV
| Sinh Hoạt
Liên Lạc |
Bài
Viết | Nơi Khác |
Trang Chính
| |
Đoàn Võ Thuật Cổ Truyền Việt Nam
Bình Định SA LONG
CƯƠNG
tại Austin, TX. HOA KỲ ( 1998 )
|
 |